Đâu là nguồn cội?

       SUY NIỆM TIN MỪNG      
CHÚA NHẬT IV MÙA CHAY C 16
(Lc.15,1-3.11-32)
****

ĐÂU LÀ NGUỒN CỘI

00001tua1 Các người thu thuế và các người tội lỗi đều lui tới với Đức Giê-su để nghe Người giảng. 2 Những người Pha-ri-sêu và các kinh sư bèn xầm xì với nhau: “Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng.” 3 Đức Giê-su mới kể cho họ dụ ngôn này:

11 “Một người kia có hai con trai. 12 Người con thứ nói với cha rằng: “Thưa cha, xin cho con phần tài sản con được hưởng. Và người cha đã chia của cải cho hai con. 13 Ít ngày sau, người con thứ thu góp tất cả rồi trẩy đi phương xa. Ở đó anh ta sống phóng đãng, phung phí tài sản của mình. 14 “Khi anh ta đã ăn tiêu hết sạch, thì lại xảy ra trong vùng ấy một nạn đói khủng khiếp. Và anh ta bắt đầu lâm cảnh túng thiếu, 15 nên phải đi ở đợ cho một người dân trong vùng; người này sai anh ta ra đồng chăn heo. 16 Anh ta ao ước lấy đậu muồng heo ăn mà nhét cho đầy bụng, nhưng chẳng ai cho.17 Bấy giờ anh ta hồi tâm và tự nhủ: “Biết bao nhiêu người làm công cho cha ta được cơm dư gạo thừa, mà ta ở đây lại chết đói! 18 Thôi, ta đứng lên, đi về cùng cha và thưa với người: “Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, 19 chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. Xin coi con như một người làm công cho cha vậy. 20 Thế rồi anh ta đứng lên đi về cùng cha.

“Anh ta còn ở đàng xa, thì người cha đã trông thấy. Ông chạnh lòng thương, chạy ra ôm chồm anh ta và hôn lấy hôn để. 21 Bấy giờ người con nói rằng: “Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. 22 Nhưng người cha liền bảo các đầy tớ rằng: “Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, 23 rồi đi bắt con bê đã vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng! 24 Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy. Và họ bắt đầu ăn mừng.  25 “Lúc ấy người con cả của ông đang ở ngoài đồng. Khi anh ta về gần đến nhà, nghe thấy tiếng đàn ca nhảy múa, 26 liền gọi một người đầy tớ ra mà hỏi xem có chuyện gì. 27 Người ấy trả lời: “Em cậu đã về, và cha cậu đã làm thịt con bê béo, vì gặp lại cậu ấy mạnh khoẻ. 28 Người anh cả liền nổi giận và không chịu vào nhà. Nhưng cha cậu ra năn nỉ. 29 Cậu trả lời cha: “Cha coi, đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh, thế mà chưa bao giờ cha cho lấy được một con dê con để con ăn mừng với bạn bè. 30 Còn thằng con của cha đó, sau khi đã nuốt hết của cải của cha với bọn điếm, nay trở về, thì cha lại giết bê béo ăn mừng! 31 “Nhưng người cha nói với anh ta: “Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con. 32 Nhưng chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, vì em con đây đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy.
______________

SUY NIỆM

ĐÂU LÀ NGUỒN CỘI

+ Rời bỏ tổ ấm

Câu chuyện “Tô mì của người lạ”.

Tối hôm đó Sue cãi nhau với mẹ, rồi không mang gì theo cô đùng đùng ra khỏi nhà. Trong lúc đang lang thang trên đường phố, cô mới nhớ ra rằng mình chẳng có đồng bạc nào trong túi, thậm chí không có đủ mấy xu để gọi điện về nhà.

Cùng lúc đó cô đi qua một quán mì, mùi thơm bốc lên ngào ngạt làm cô chợt cảm thấy đói ngấu. Cô thèm một tô mì lắm nhưng lại không có tiền!

Người bán mì thấy cô đứng tần ngần trước quầy hàng bèn hỏi: “Này cô bé, cô có muốn ăn một tô không?”

“Nhưng… nhưng cháu không mang theo tiền…” – cô thẹn thùng trả lời.

“Được rồi, tôi sẽ đãi cô – người bán nói – Vào đây, tôi nấu cho cô một tô mì”.

Mấy phút sau ông chủ quán bưng tới cho cô một tô mì bốc khói. Ngồi ăn được mấy miếng, Sue lại bật khóc.

“Có chuyện gì vậy?” – ông ta hỏi.

“Không có gì. Tại cháu cảm động quá!” – Sue vừa nói vừa lấy tay quẹt nước mắt.

“Thậm chí một người không quen ngoài đường còn cho cháu một tô mì, còn mẹ cháu, sau khi cháu cự cãi đã đuổi cháu ra khỏi nhà. Chú là người lạ mà còn tỏ ra quan tâm đến cháu, còn mẹ cháu… bả ác độc quá!” – cô bé nói với người bán mì…

Nghe Sue nói, ông chủ quán thở dài:

“Này cô bé, sao lại nghĩ như vậy? Hãy suy nghĩ lại đi. Tôi mới chỉ đãi cô có một tô mì mà cô đã cảm động như vậy. Còn mẹ cô đã nuôi cô từ khi cô còn nhỏ xíu, sao cô lại không biết ơn, mà lại còn dám cãi lời mẹ nữa?”

Sue giật mình ngạc nhiên khi nghe điều đó.

“Tại sao mình lại không nghĩ ra nhỉ? Một tô mì của người lạ mà mình cảm thấy mang ơn, còn mẹ mình đã nuôi mình hàng bao năm qua mà thậm chí mình chưa bao giờ tỏ ra quan tâm đến mẹ, dù chỉ một chút, mà chỉ vì một chuyện nhỏ mình lại cự cãi với mẹ”.

Trên đường về cô thầm nghĩ trong đầu những điều cô sẽ nói với mẹ: “Mẹ ơi, con xin lỗi. Con biết đó là lỗi của con, xin mẹ tha thứ cho con…”

Khi bước lên thềm cửa, cô thấy mẹ đang mệt mỏi và lo lắng vì đã tìm kiếm cô khắp nơi. Nhìn thấy Sue, mẹ cô nói:

“Sue, vào nhà đi con. Chắc con đói bụng lắm rồi phải không? Cơm nước mẹ nấu xong nãy giờ rồi, vào mà ăn ngay cho nóng…”

Không thể kềm giữ được nữa, Sue òa khóc trong tay mẹ.         

Người cho ta miếng ăn không phải là tất cả, vì miếng ăn không phải là giá trị duy nhất của cuộc sống. Ăn ngon mặc đẹp đến từ sự giàu có, nhưng ăn ngon mặc đẹp không phải là điều kiện duy nhất của hạnh phúc. Ai cũng hiểu không phải có tiền là mua được hạnh phúc. Còn có những giá trị nhân vị để một con người khác xa và cao quý hơn loài cầm thú.

Ngày nay đạo đức tuột dốc không phanh. Biết bao gia đình giàu có tan nát vì thói hưởng thụ ích kỷ của những thành viên trong gia đình. Xã hội loạn lên vì lối sống ích kỷ làm cho con người không còn niềm tin vào nhau.

Người ta đo lường “lòng tốt” của người khác chỉ vì cái lợi lộc trước mắt, chẳng khác gì cô gái không câu chuyện “Tô mì của người lạ”, chỉ với một tô mì thôi, cô gái coi trọng người lạ hơn mẹ mình, người đã hy sinh đủ mọi thứ để cô gái lớn lên và nên người. Cách nghĩ chỉ vì miếng ăn như vậy, làm sao nhận ra những giá trị khác, làm sao nhận ra công đức của bậc sinh thành, làm sao nhận ra nguồn cội của mình.

Trong câu chuyện Tin Mừng hôm nay, ta thấy sức mạnh “miếng ăn” thật lớn lao đến thế nào:

Sự ra đi của người em (đứa con hoang đàng) cũng chỉ vì “miếng ăn”, cũng chỉ là tìm hưởng thụ ích kỷ.

Ít ngày sau, người con thứ thu góp tất cả rồi trẩy đi phương xa. Ở đó anh ta sống phóng đãng, phung phí tài sản của mình. (Lc.15,13).

Sự trở về của người em (đứa con hoang đàng) cũng chỉ vì miếng ăn, cũng chỉ vì lợi lộc ích kỷ cho bản thân.

Bấy giờ anh ta hồi tâm và tự nhủ: “Biết bao nhiêu người làm công cho cha ta được cơm dư gạo thừa, mà ta ở đây lại chết đói! (Lc.15,17).

Sự từ chối vào nhà của người anh cũng vì miếng ăn và những cuộc vui hưởng thụ.

Cha coi, đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh, thế mà chưa bao giờ cha cho lấy được một con dê con để con ăn mừng với bạn bè (Lc.15,29).

Sự từ chối chấp nhận người em cũng vì ganh tị và quyền lợi bản thân.

Còn thằng con của cha đó, sau khi đã nuốt hết của cải của cha với bọn điếm, nay trở về, thì cha lại giết bê béo ăn mừng! (Lc.15,30).

Rời bỏ tổ ấm, chính là rời bỏ cội nguồn.

00001lovegod

+ Đâu là nguồn cội

Ngay từ tháng ngày tuổi thơ, ta đã thường nghe những lời Ca dao rất quen thuộc“Uống nước nhớ nguồn. làm con phải nhớ…”

Cả hai anh em trong dụ ngôn Tin Mừng hôm nay, không một ai nghĩ đến Người Cha, nghĩ đến Tổ Ấm, nghĩ đến “nơi mình đã lớn lên”, để sống tròn bổn phận và trách nhiệm với nguồn cội của mình. “Quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người” (Đỗ Trung Quân).

Cách nghĩ và hành động của họ chỉ vì bản thân, xa rời Người Cha, từ bỏ Tổ Ấm, tách lìa khỏi nguồn cội… Kết quả là cuộc đời của họ đi dần đến ngõ cụt, khô cằn, tan nát, bất an; tình huynh đệ chia rẽ, đổ vỡ…

Người Cha là điểm tựa, là điểm hội tụ của mọi người trong gia đình, là cội nguồn của sức sống và hạnh phúc. Có câu: “Con không cha như nhà không nóc”.

Sự trở về của người em, sự chạm trán của người anh… trở nên bình an, trước tấm lòng bao la của Tình Cha – tình yêu như biển cả, Lòng Thương Xót vô bờ và bất tận.

Nhân loại cần sám hối. Con người cần quay về với Thiên Chúa Nhân Từ. “Lạy Cha chúng con ở trên trời…”

Ai cũng quí câu nói “Trái đất là mái nhà chung”, nhưng nếu mái nhà chung ấy không có Thiên Chúa – Thiên Chúa là tình yêu – mái nhà ấy không có tình yêu, thì mái nhà ấy sụp đổ, tan nát. Đã có biết bao hận thù chiến tranh trong mái nhà chung này? Và, còn bao nhiêu nữa… đã, đang,và sẽ… Đã có biết bao nhiêu giá trị truyền thống bị bóp chết. Đã có biết bao nhiêu thứ vinh quang thế gian thay thế vinh quang Thiên Chúa. Một thế giới bệnh hoạn rồi sẽ hấp hối chờ ngày nổ tung nếu mãi mãi tách rồi nguồn sống Tình Yêu.

Quay về Thiên Chúa, quay về Người Cha giàu lòng thương xót, là tìm về Tổ Ấm vĩnh hằng của nhân loại, nơi con người múc lấy nguồn ân sủng để sống xứng đáng là con cái Thiên Chúa và đối xử với nhau chan hòa tình huynh đệ.

Đời người, nếu không trở về bên Chúa, thì coi như đã chết vậy. Trở về bên Chúa, mới chính là tìm về cõi sống, và sống dồi dào. Đó là lúc “đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy”.

Đâu là nguồn cội của con người? – Chính là Thiên Chúa vậy.

PHÚT CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa,

Con đắc tội với Chúa,
và thiếu sót với anh em…
Xin thương xót con
là kẻ tội lỗi. Amen.

Lm. Antôn NGUYỄN VĂN TIẾNG