“Hãy mang đi hồn tôi” | Chuyện Phiếm Đạo/Đời

Chuyện Phiếm đọc trong tuần thứ 14 thường niên năm B 08/7/2018

“Hãy mang đi hồn tôi”

một hồn đầy bóng tối
một hồn đầy gió nổi
một hồn đầy hương phai.”
(Phạm Đình Chương – Khi Cuộc Tình Đã Chết) 

(Thứ thứ nhất Phê rô 1: 11)

Mở đầu chuyện phiếm hôm nay về điều gọi là “Hãy mang đi hồn tôi”, “một hồn đầy bóng tối, nhiều “gió thổi” “hương phai” chắc cũng nên tự nhắc nhở bằng một chương/đoạn nói về nỗi khổ của Đức Giêsu, Kinh thánh vẫn kể rằng:

“Thần Khí Đức Kitô ở nơi các ngài,
đã báo trước những đau khổ dành cho Đức Kitô,
và vinh quang đến sau những đau khổ đó,
nên các ngài đã tìm hiểu xem
Thần Khí muốn cho thấy việc đó xảy ra vào thời nào,
trong hoàn cảnh nào.
(Thư 1 Phêrô 1: 1-11)

Khởi từ Lời Đấng thánh hiền, ta vào giòng chảy tin tức nhà Đạo, vốn kể rằng: 

“Đức Thánh Cha Phanxicô gặp người em trai của Lm Karadima từng bị kết tội lạm dụng tình dục.

Người em trai của Lm Fernando Karadima ở Chí Lợi có mặt trong nhóm linh mục và giáo dân được gặp Đức Thánh Cha Phanxicô vào ngày 2 tháng 6. Ông Oscar Karadima cho biết đã nói cho Đức Thánh Cha về những đau khổ nhục nhã mà gia đình dòng họ Karadima đã phải chịu đựng sau khi vụ tai tiếng lạm dụng tình dục liên quan đến người anh bị đổ bể.

Ông cho Đức Thánh Cha biết linh mục Fernando là một người kiêu căng, độc đoán. Trong gia đình ai cũng sợ, kể cả bà mẹ. Các thành viên trong gia đình Karadima đều trở thành nạn nhân của sự lạm dụng quyền lực. Thanh danh của gia đình Karadima bị hoen ố vì những hành động tội lỗi của người anh linh mục. Là một nhân vật có thế lực và thu hút, linh mục Fernando đã lôi kéo hàng trăm thanh niên đi tu làm linh mục trong số có 4 người trở thành giám mục kể cả giám mục Juan Barros tại giáo phận Osorno.

Nói với tờ báo La Tercera, ông Oscar cho biết: “Tôi chỉ muốn có cơ hội nói với anh tôi là phải công khai xin lỗi các nạn nhân, không chỉ im lặng trước mặt Chúa và cầu nguyện. Tôi sẽ nói là anh không còn sống bao lâu nữa thì nay tôi xin nhân danh cha mẹ tôi, hai em gái tôi đã chết, anh cần phải có một lời xin lỗi công khai”.

Vào năm 2010, cuộc điều tra của Toà Thánh đã đi đến việc kết tội Lm Fernando Karadima với hình phạt là phải ăn năn đền tội và cầu nguyện suốt đời. Ông Oscar muốn cho Đức Thánh Cha biết rằng 4 giám mục – con nghĩa tử của Lm Fernando – đã tạo một vòng vây che đậy tội lỗi của cha bố. Ngày 11 tháng sáu vừa qua, Đức Thánh Cha đã nhận đơn xin từ chức của giám mục Barros. 

Ông Oscar còn tiết lộ: “Ai cũng biết uy thế của anh tôi qua sự quen biết và vần gũi với ĐHY Angelo Sodano là chủ tịch Hồng Y Đoàn từng là khâm sứ Toà Thánh tại Chí Lợi từ 1978 đến 1988, sau đó trở thành quốc vụ khanh của Toà Thánh từ 1991 đến 2006. Sau khi nghe những lời tâm sự này của ông Oscar, Đức Thánh Cha Phanxicô đã lấy một tờ giấy và viết: “Gửi gia đình ông Oscar Karadima, cùng với phép lành và chia sẻ sự đau buồn lớn lao mà gia đình phải gánh chịu. Nhân danh Fernando, trong thinh lặng và không thể nhận ra các lỗi lầm của mình, Ta xin sự tha thứ của các con”.   

Ông Oscar cho biết sự cảm động trước hành động này của Đức Thánh Cha Phanxicô và cho biết đây là lần đầu tiên một chức sắc trong Giáo Hội nhìn nhận sự đau khổ của gia đình ông. 

Trong khi đó Đức Tổng Giám Mục Charles Scicluna of Malta – chủ tịch Uỷ ban điều tra vụ tai tiếng lạm dụng thuộc Thánh Bộ Tín Lý và Đức Tin – và linh mục Jordi Bertomeu Farno – một viên chức của Thánh Bộ – đã hoàn tất chuyến công tác từ ngày 14 đến 17 tháng sáu tại giáo phận Osorno với một thánh lễ tại nhà thờ Thánh Matthêu. Trong thánh lễ, Đức Tổng Giám Mục Scicluna và ĐC Jorge Concha Cayuqueo, giám mục phụ tá Tổng Giáo Phận Santiago – hiện là giám quản giáo phận Osorno – đã quỳ trước cộng đoàn và xin lỗi. Đức Tổng Giám Mục Charles Scicluna nói: “Sự hoà giải đích thực không thể xảy ra qua một sứ mạng chỉ diễn ra trong vài ngày, mà phải là một món quà từ Thiên Chúa qua một tiến trình lâu dài đòi hỏi sự kiên nhẫn, đại độ và khiêm tốn”. (Vũ Nhuận trích dịch từ Catholicherald 20/6/2018)

Tin tức linh tinh ở nhà Đạo thì như thế đó. Truyện kể vui/nhẹ ở ngoài đời lại như sau:

Một ông nhà giàu mắc bệnh liên quan đến óc/não đi gặp chuyên-khoa, được vị này phán như sau:

– Ông bạn chỉ có chịu thay óc mới sống được. Ông có thể chọn một trong ba bộ óc như sau: một là óc của một vật-lý-gia với giá $48.000 USD. Bộ thứ hai là của một giáo sư đại học, giá $500.000 USD. Cuối cùng là óc của một bộ trưởng giá hai triệu tư USD, ông muốn thứ nào?

– Nhưng sao óc của các quan chức lại đắt đỏ đến thế?

– Đắt, là vì nhờ bộ óc mới cứng này, quan-chức nhà mình mới dám đặt vấn-đề nóng bỏng, như các đấng bậc ở nhà Đạo vậy.” (truyện kể trích từ mạng Sưu tầm, rất đáng nể)

Vấn-đề nóng bỏng do quan-chức đặt, đâu phải chỉ mỗi thế! Quan-chức nhà Đạo, còn ghê hơn thế nữa, mới đáng gờm. Gờm hay không, vẫn là chuyện thường ngày ở hyện nhà Đạo. Như mới vừa đây, bần đạo bèn đi một đường nhè nhẹ xục xạo ngõ ngách trong giới truyền thông báo đạo Đạo, bèn bắt chộp được một bài đăng tải theo dạng hỏi/đáp rất như sau:

“Hỏi đây, là câu hỏi của một giáo-dân từng đề ra hôm tháng Tư 2018, ở Sydney mà rằng: 

Thưa Cha,
Con vẫn tự hỏi: không biết thánh Phaolô có ý gì khi ngài viết thư gửi giáo-đoàn Côlôsê bảo rằng: có điều gì đó còn thiếu-sót trong nỗi thống-khổ của Đức Kitô không? Theo con, Chúa đâu thiếu sót điều gì gọi là chưa hoàn-tất đâu. Nếu thế, điều mà thánh Phaolô nói trong bức thư trên có ý gì? Xin cha cho con biết để không còn nghĩ ngợi sằng bậy về các thánh trong đạo.” (Thắc mắc của một giáo-hữu ở Sydney, vừa đưa ra trên báo).

Và, thắc mắc này được đấng bậc vị vọng chuyên phụ-trách mục giải-đáp trên báo, như sau:

“Bản-văn mà anh/chị đề cập là như sau: “Giờ đây, tôi vui mừng được chịu đau khổ vì anh em. Những gian nan thử thách Đức Kitô còn phải chịu, tôi xin mang lấy vào thân cho đủ mức, vì lợi ích cho thân thể Người là Hội Thánh.” (Côlôsê 1: 24)           

Các nhà chú-giải bình-luận chương đoạn này đều đồng ý rằng: Đức Kitô không để lại điều gì mà chưa hoàn-tất cả. Chẳng có gì thiếu sót trong nỗi thống-khổ Người gánh chịu vì Hội thánh hết. Nỗi thống-khổ Người chấp-nhận đã đủ hầu đền-bù mọi lỗi/tội của nhân-loại, ở mọi thời. Điều này được Người hàm-ngụ trong câu nói cuối cùng trên thập-giá, rằng: “Đã hoàn tất!” Và rồi, gục đầu xuống Người phó-thác Thần Khí.” (Gioan 19: 30)    

Vậy thì, điều mà thánh Phaolô muốn cho mọi người biết qua câu nói như thế, phải chăng để bảo rằng thánh-nhân đã hoàn-tất những điều còn thiếu nơi nỗi phiền-muộn của Đức Giêsu Kitô? Ta có thể phân-biệt nơi đây sự khác nhau giữa ơn cứu-độ khách-quan và chủ quan. Ơn cứu-độ khách-quan, là việc Đức Kitô sử-dụng nỗi-niềm khổ-đau Người chấp-nhận hầu cứu rỗi nhân-loại, điều này kết-thúc bằng sự khổ đau và cái chết trên thập-giá. Ơn cứu-độ khách-quan trở-thành hiện-thực theo cung-cách trọn vẹn trên đồi Calvariô. Theo nghĩa này, ta có thể bảo: toàn nhân-loại được ơn cứu-chuộc đền bù bằng cái chết và sự sống lại của Đức Giêsu Kitô. 

Nhưng, điều này không có nghĩa là: tất cả mọi cá-thể sẽ đích-thực được ơn cứu-độ vào chốn thiên-đường. Ơn cứu-độ chủ-quan áp-dụng vào phần thưởng ta có được nhờ sự thống-khổ của Đức Giêsu Kitô ban cho linh-hồn qua nhiều thế hệ. 

Công-việc này còn diễn-tiến kéo dài mãi đến ngày viên mãn, về thời-gian. Không có nó, chẳng ai đạt chốn thiên-đường được. Chính điều này, khiến ta nói được rằng: có cái gì đó còn thiếu-sót nơi nỗi thống-khổ của Đức Giêsu Kitô… 

Thánh Phaolô đã áp-dụng sự thật này cho chính thánh-nhân. Thế nên, ngài đã tìm cách theo chân Chúa Kitô mà vác thập-giá tiếp-tục công việc đem ơn cứu độ đến với muôn người. 

Lại cũng có cách khác, để ta nhìn vào sự việc này hầu hiểu rõ Đức Giêsu Kitô theo ý-nghĩa là: Người mang hình-hài thể-chất của nhân-loại cả theo nghĩa Thân Mình Nhiệm Mầu của Hội thánh, mà Người chính là Đầu, hướng dẫn Hội thánh trong mọi chuyện. Đầu Hội thánh, khi đã chịu đau khổ để cứu độ chúng ta, nên cũng tùy vào ta là thành-phần Thân Mình Người, mà sẻ-san nỗi niềm khổ-đau hầu đền bù mọi lỗi/tội ta vướng mắc, để xứng-đáng với ơn lành cao cả ấy. 

Ta có thể cống-hiến nỗi-niềm đau-khổ mình chịu cho người khác ngõ hầu họ chuyển đổi và bắt đầu tiến-trình sống thực ơn cứu độ của chính họ… 

Thánh Phaolô nhìn vào xích-sắt dằn vặt ngài trong tù và thấy được nỗi thống khổ mình chịu như phương-cách chuyển-đổi nỗi thống-khổ từ Đức Kitô qua các linh-hồn và nhờ đó hoàn-tất sự Thống Khổ của Chúa bằng phương-cách bên ngoài. 

Thành ra, ta hiểu được lời thánh-nhân nói khi bảo rằng: ông vui-hưởng nỗi đớn-đau của riêng mình vì lợi-ích của dân thành Côlôsê yêu quí. Và, bằng việc gánh chịu nỗi đớn-đau thể xác, Đức Giêsu đã hoàn-tất những gì còn thiếu sót nơi sự thống-khổ của Thân Mình Nhiệm Mầu của Người hầu tạo lợi-ích cho thánh Hội.” (X. Lm John Flader, “Our suffering plays its role in Christ’s victory”, The Catholic Weekly 22/4/2018 tr. 21)                     

Lại nữa, bảo rằng: Chúa gục đầu xuống, nói: “Đã hoàn-tất!” tức có nghĩa: ý-định của Chúa rày đã xong. Xong, một phần vụ. Xong, một cõi đời tạm-bợ ở dưới thế. Nhưng, ơn cứu-độ người phàm hẳn sẽ chưa xong hoặc không thành, giả như Chúa chưa Phục sinh/trỗi dậy cách trọn vẹn, chứ nhỉ?  Làm sao trọn vẹn, khi người đời cứ lê-thê kéo dài câu ca mà nghệ-sĩ trên, những hát rằng:     

“Hãy mang đi hồn người, chân đưa lời cáo biệt
Mưa nối liền vai người, hiu hắt liền đời tôi.
Khi cuộc tình đã chết, còn lời nào cho vui, đời đã đành chia đôi.
Khi cuộc tình đã chết, còn mắt nào cho nguôi, đời đã đành chia đôi.
Hãy mang đi hồn tôi, đầy tóc rối, đầy môi người, đầy tay siết
đầy ngực thơm, đầy bão rớt, đầy điên mê.
Xin nhớ đêm nay,
xin nhớ đêm nay mưa đắp mềm vai người, đắp mềm tình tôi.
Hãy mang đi hồn tôi một hồn đầy bóng tối một hồn đầy gió nổi một hồn đầy hương phai.
Hãy mang đi hồn người, chân đưa lời cáo biệt, mưa nối liền vai người hiu hắt liền đời tôi.
Khi cuộc tình đã chết còn lời nào cho vui đời đã đành chia đôi.
Khi cuộc tình đã chết còn mắt nào cho nguôi đời đã đành chia đôi.”
(Phạm Đình Chương – bđd)

Cuộc tình người, với người đời, phải chăng như đã chết? Thế còn, cuộc tình của mọi người ở cõi tạm-dung một đời sẽ ra sao, nếu chưa hoàn tất? Có lẽ, ta cũng nên đọc tiếp giòng chảy tư-tưởng của văn-sĩ “ngoài đời”, từng kể rằng:

“Nghỉ hè, nghỉ phép, ta thường đi chơi xa, trú ngụ tạm tại khách sạn. Dăm ba bữa nửa tháng, lại trở về nhà. Thường khi về nhà, lọt vào khung cảnh cũ, ngả mình trên chiếc giường quen thuộc, ta luôn luôn cảm thấy thoải mái, thú vị. Khách sạn là cõi tạm, nhà là cõi thực. Cuộc đời này là một cõi tạm. Hầu như mọi người đều nghĩ như vậy. Nhưng cái cõi tạm này, chúng ta tạm trú hơi lâu, quen hơi quen tiếng, nên khó rời. Biết là tạm mà vẫn cứ thích ở… khách sạn! 

Ông bạn da đen của tôi, rất tha thiết được chầu Chúa, đạo Cơ Đốc thuần thành, Chủ Nhật nào cũng đi nhà thờ, trong túi không bao giờ quên tờ giấy hai chục đô cúng dường, cuốn Thánh Kinh luôn luôn đeo theo người, nói câu nào cũng mời Chúa về góp tiếng cho chắc ăn. Một bữa, thấy ông vất vả với công việc, tôi giỡn:

– Này, Gabriel, cuộc sống coi bộ nhiều mồ hôi quá nhỉ?” Bạn tôi cười nhe hàm răng trắng lạnh:

– Đời mà! Chúa đã phán “Con phải đổ mồ hôi trán lấy bát cơm ăn”. Mình cứ phải theo ý Chúa vậy chứ sao.” Tôi làm bộ tỉnh phán theo.

– Tôi thấy cậu là con cưng của Chúa, sao không xin Chúa cất về ngồi bên chân Chúa cho nhàn hạ cái thân!” Gabriel lắc đầu quầy quậy.

– Còn sớm quá! Tôi còn mấy đứa nhỏ phải nuôi, chắc Chúa cũng hoãn cho một thời gian nữa chứ! 

Bạn tôi không nói rõ một thời gian là bao lâu, nhưng bằng vào cái lắc đầu hung hãn như vậy, tôi dè chừng chắc là phải lâu lắm! Một ông bạn khác, ung thư thời kỳ cuối, con cái đã chồng vợ đâu vào đấy, đời chẳng còn gì phải lo lắng, cuộc sống rất thoải mái về vật chất, nhưng cái đau đớn của tật bệnh thật khôn lường, chép miệng than thở khi tôi tới chơi.

– Mình cũng tới tuổi rồi. Nhưng nếu Trời cho ít năm nữa thì quý hóa quá! 

Sống có vất vả, đau đớn đến thế nào chăng nữa, vẫn cứ thích bám vào cõi tạm. Sao vậy? Bởi vì cái cõi mà người ta gọi là vĩnh hằng, miên viễn, vô ưu… ta chưa hề biết tới chăng? Hay là bởi vì từ cõi tạm bước qua cõi thật đó, người ta phải xuôi tay nằm dưới ba tấc đất hoặc uốn người trong ngọn lửa thiêu? Toàn những trò khó chơi cả. 

Nhà sinh học Susanne Wiigh-Maesak, người Thụy Điển, vừa phát minh ra một trò mới. Trò này coi bộ dễ chịu hơn. Thi hài người chết sẽ được làm lạnh cực nhanh đến -18 độ C và sau đó nhúng vào nitơ lỏng có nhiệt độ -196 độ. Thi hài, sau khi được lấy ra khỏi dung dịch siêu lạnh, trở nên giòn tan như kính và vỡ vụn thành một hợp chất dạng bột. Tất cả số nước còn lại được hút vào một khoang chân không, trước khi cho chạy qua một màn kim loại để lọc bỏ tất cả những vật thể còn sót lại (những thứ cấy ghép trong thân thể) chưa phân hủy. Bột thi hài, sau đó, có thể được thiêu đốt, hoặc được chôn trong một quách làm bằng tinh bột bắp, đặt trong hố nông khoảng 30 phân. Sau khoảng một năm, oxy và vi khuẩn sẽ phá hủy chúng hoàn toàn, biến thi hài trở thành cát bụi. Bà Wiigh-Maesak cho biết bà đã đăng ký bản quyền phương pháp này ở 35 quốc gia. Phương pháp này giúp tránh làm vẩn đục môi trường như hai phương pháp thông dụng hiện nay là hỏa thiêu và chôn dưới đất quá sâu làm trì trệ quá trình phân hủy. 

Không phải là các nhà sinh học, mấy ông bạn tôi cũng bầy ra nhiều cách… vượt biên từ cõi sống qua cõi chết vui lắm. Như ông Du Tử Lê chẳng hạn từng làm thơ như sau:. 

“Khi tôi chết hãy đưa tôi ra biển
đời lưu vong không cả một ngôi mồ
vùi đất lạ thịt xương e khó rã
hồn không đi sao trở lại quê nhà
Ông Luân Hoán còn cãi cọ với… thinh không.
không từ đất sao phải về với đất
thịt xương này không thể mất khơi khơi
khi tôi chết xin đem giùm thi thể
chia cho thù lẫn bạn nhậu chơi
Ông Lưu Nguyễn cứ thiên thai lơ lửng.
mai này ta sẽ ra đi
người ơi có nhớ có gì nhắn không
trăm năm mây trắng bềnh bồng
về nơi đã đến mà lòng thảnh thơi

Dặn dò rối rít xong các ông ấy đi… uống cà phê. Bởi vì cái chết vẫn chưa trong tầm mắt. Cõi tạm này mới đích thực trong tầm tay. Tạm lâu ngày dễ có ảo tưởng đây mới là cõi thật. 

Đời người được bao lâu? Trăm năm trong cõi người ta. Trăm năm? Mấy người được trăm năm? Bà cụ 114 tuổi của kỷ lục Guinness vừa qui tiên, nhà cầm quyền Việt Nam đang vận động cho một cụ bà Việt nam, cũng 114 tuổi, được ghi vào thay thế. Lóng rày, coi bộ Việt Nam ham giữ kỷ lục thế giới dữ. Hết bánh dầy, bánh chưng, bánh tét lớn nhất thế giới (có ở đâu khác làm thứ bánh này không nhỉ?), nay muốn đầu tư vào kỷ lục tới sự sống của con người (bệnh kỷ lục có phải là một biến tấu thời mở cửa của bệnh thành tích ngày cũ chăng?). Kỷ lục là thứ xịn. Thường thường bực trung khó với tới. Ông anh tôi bảo cứ sáu chục cái xuân già là gỡ đủ sở hụi rồi. Thêm được năm nào là bonus của trời đất, cứ hân hoan mà cám ơn! 

Trong cái thời gian sống chỉ là tích tắc so với đời sống của vũ trụ, con người quậy như điên. Đủ món ăn chơi.. Kèn cựa, khích bác, tranh giành, lừa đảo, xô đẩy, chém giết… nhau. Mỗi người cố thu vén cho riêng mình. Nhà sang, xe xịn, lợi danh, tiền bạc… Mặc sức mà vung tay vung chân. Mặc sức mà lèn cho đầy túi tham. Nhiều người sống trong cái sân si tối tăm trong suốt cuộc sống. Trẻ, tiết vịt còn chảy rần rần trong người, hung hăng con bọ xít đã đành. Già, máu tưởng đã phải nhiễm lạnh mà vẫn cứ sân sân si si phát khiếp. Như Bà Margaret Ann Thomas-Irving, 58 tuổi, cư dân ở Hartford, Connecticut chẳng hạn. Từ tháng 10/2002 đến tháng 7/2003, trong vòng chưa đầy một năm, đã một mình cướp nhà băng tới 12 lần. Tổng cộng số tiền cướp được là 19 ngàn đô. Vũ khí của bà chỉ là khẩu súng đồ chơi con nít, hoặc ngon hơn, chẳng súng siếc gì cả chỉ dọa nhân viên ngân hàng là trong ví có súng là họ nộp tiền ngon ơ! 

Cướp có nghệ thuật hơn là hai vợ chồng James Roland Clark, 71 tuổi, và Deloris Jane Clark, 66 tuổi, dân Florida. Ông chồng xách một bao cát vào ngân hàng dọa là chất nổ, bà vợ rồ sẵn máy xe chờ ở ngoài cửa. Cướp xong ông chạy ra phóng lên xe vù mất. Nhờ một gói thuốc nhuộm cho phát nổ sau đó cảnh sát mới tóm được hai ông bà già chịu chơi này.  

Bà già Connie Parker, 74 tuổi, cư ngụ ở Nassau, tiểu bang Nữu Ước vừa trúng số độc đắc 25 triệu. Khi đi lãnh thì, sau khi trừ thuế má, bà cầm tay được 7,3 triệu. Bà ôm chặt lấy tiền, nhất định không chia cho ông chồng Kenneth Parker, 77 tuổi, đang bị ung thư phổi thời kỳ cuối. Ông chồng cho biết là ông đã đưa cho bà 20 đô để bà đi mua số nhưng bà cãi lại bà đã mua số bằng tiền riêng của bà. Ông chồng tức giận đâm hai đơn một lúc. Một đơn đòi chia tiền, một đơn xin ly dị sau 16 năm rưỡi chung sống. Rút cục, cụ đi đường cụ tôi đường tôi, và bà Connie phải thỏa thuận chia cho ông chồng một số tiền không rõ là bao nhiêu nhưng, theo tiết lộ không chính thức, là một phần ba số tiền bà lãnh. 

Thất thập cổ lai hy. Hiếm có thiệt! Sống đã từng ấy tuổi tưởng tay chân đã làm biếng nhấc lên nhấc xuống, ai ngờ vẫn cứ chụp giật như máy. Để làm chi? Ôm về cõi viên mãn chăng? Cõi bình an đó có cần những thứ phù phiếm của cõi tạm này không? 

Một cặp vợ chồng già đã trên 80 tuổi mà vẫn khỏe mạnh. Họ ăn uống kiêng khem và tập thể dục hàng ngày. Không may hai cụ qua đời do một tai nạn xe buýt, họ lên thiên đàng và được thánh Phêrô đón tiếp nồng hậu. Thánh Phêrô đưa hai người đi coi nhà bếp khổng lồ, hồ bơi, phòng tắm hơi, sân chơi golf… Lóa mắt vì sự sang trọng của ngôi nhà, cụ ông hỏi thánh Phêrô.

– Chúng tôi có phải trả tiền cho những thứ này không?

– Tất cả đều miễn phí, đây là thiên đàng mà!

Đến giờ ăn, thánh Phêrô đưa hai cụ đến môt phòng ăn sang trọng, thức ăn ê hề. Cụ ông hỏi:

– Thưa Ngài, tất cả các món ăn này cũng miễn phí cả sao?

– Tất nhiên! Cụ ông lại rụt rè hỏi tiếp:

– Chúng tôi có thể ăn tùy thích, không phải lo ngại dư mỡ, đường, cholesterol chứ ạ?

– Không, tôi đã bảo là cụ đang ở trên thiên đường cơ mà! Cụ có thể ăn uống no say tùy thích mà không sợ bị mập phì, đái đường hay nhồi máu cơ tim gì cả. Bỗng nhiên mặt cụ ông trở nên đỏ gay, quay sang cụ bà quát to:

– Tất cả do lỗi của bà! Nếu bà không ép tôi phải ăn uống kiêng cữ và tập thể dục hàng ngày thì tôi đã lên đây sớm hơn mười năm rồi! Cái cõi mông lung đó đâu phải chỉ có thiên đường. Những nơi khác có vui như vậy không? 

Hai bợm nhậu ngồi bên chai rượu đã cạn quá nửa. Một ông hỏi.

– Ông bạn nghĩ là có thế giới bên kia hay không? Ông bạn gục gặc đầu.

– Có chứ! Mà chắc ở bển cũng vui vẻ lắm, nhậu nhẹt lu bù.

– Sao ông biết?

– Thì ông thấy đấy. Mấy chả đi có cha nào thèm quay về đâu! Dương sao âm vậy. Dân gian vẫn cứ tin như thế. Cái cõi đầy bí ẩn đó được hiểu như là một nối dài của cõi tạm này, cũng có cuộc sống và những cung cách sống cụ thể như nhau. Vậy nên mới có dịch vụ gửi UPS không thiếu thứ gì qua cõi mờ ảo đó. Nhà cửa, xe cộ, quần áo, nồi niêu soong chảo, vàng bạc, tiền đô giấy lớn 100.000, và cả… điện thoại di động nữa! Mấy bà thương chồng cũng không quên gửi những nàng hầu trắng trẻo xinh đẹp xuống cho các ông chồng bớt cô đơn. Dĩ nhiên, trước khi hóa vàng, mấy bà không quên rạch mặt, chọc mù mắt hình nhân để thỏa cơn ghen kéo dài qua hai cõi!

Tin như thế bị coi là tin nhảm. Mê tín! Nhưng mâm cơm cúng ngày giỗ ngày tết chắc có ý nghĩa khác. Không ai nghĩ là người từ cõi kia về ăn như chúng ta ăn (cơm canh còn nguyên đó chứ có hụt đi chút nào đâu!) nhưng làn khói nhang ấm áp mời người quá cố về thụ lộc được hiểu như là một cách tưởng nhớ tới người thân đã bước sang cõi khác trước chúng ta. Tấm lòng thương tưởng của chúng ta thể hiện qua cách cúng những món ăn mà người thân quá cố ưa thích khi còn sinh tiền. 

Trong nghĩa trang, một ông dọn cơm canh cúng trên mộ vợ. Một ông người bản xứ thành kính đặt bó hoa trên ngôi mộ bên cạnh. Lễ bái, cầu kinh xong, ông bản xứ hỏi ông Việt Nam. 

– Bộ ông tin rằng vợ ông có thể về ăn được những thức ăn ông cúng như vậy chăng?

Ông Việt Nam bình thản hỏi lại:

– Bộ ông cũng tin rằng vợ ông có thể về ngửi được bó hoa ông đặt trên mộ kia chăng?

– Chỉ một bước ngắn, chúng ta chuyển từ cõi này qua cõi khác. Ai cũng ngại ngần trước nhịp bước vô định này. Cõi tạm, cõi… khách sạn, chúng ta đã quen nếp sống. Cõi thực, cõi… nhà, chúng ta u u minh minh. Cái bước dùng dằng từ một chỗ đứng cân bằng trên mặt đất sang chỗ chênh vênh mây trời là cái bước mỗi con người phải trải qua. Cái điều chắc chắn sẽ xảy ra này chúng ta không muốn nghĩ tới. Càng thêm tuổi, chúng ta càng làm lơ không muốn nghĩ tới. Không nghĩ thì làm sao mà hiểu được. 

Thế giới có triệu điều không hiểu
Càng hiểu không ra lúc cuối đời
Chẳng sao khi đã nằm trong đất
Đọc ở sao trời sẽ hiểu thôi.”
(Mai Thảo – Cõi Tạm)

Bởi thế nên, để kết thúc chuyện phiếm hơi dài hôm nay, cũng nên thêm đôi chút hương-vị hài nhưng vắn vỏi, hầu “kết cho có hậu” bằng câu kinh ngắn rằng:

“Lạy Chúa,
Xin ban cho con một bộ máy tiêu hoá thật tốt và cũng cho nó những vật liệu để nó tiêu hoá.
Xin ban cho con một thân xác mạnh khỏe và biết cách tăng trưởng nó mỗi ngày.
Xin ban cho con một linh hồn thánh thiện biết gìn giữ nó cho tốt đẹp, trong trắng trước Nhan Thánh Chúa.
Cho nó không hoảng sợ trước tội lỗi nhưng biết cải thiện.
Xin ban cho con một tinh thần vui tươi không buồn chán, rên rỉ, thở than và thở dài.
Xin cho con coi nhẹ “cái tôi” nặng nề của con.
Xin ban cho con một cảm quan hài hước, và cái duyên để cảm nhận một câu khôi hài.
Từ đó con rút ra một niềm vui cho đời mình và chia sẻ cho anh chị em. Amen.”

Cầu thế rồi, hẳn bạn và tôi, nay có thể chấm hết giòng chảy “vớ vẩn” để còn tiếp tục những tháng ngày sống hùng, sống mạnh với mọi người? Đó, là quyết-định của tôi và có thể cũng là của bạn, ở đây hôm nay? Vậy thì, ta cứ hiên ngang tiến bước về phía trước, không ngần ngại hát thêm câu chót như sau:

Hãy mang đi hồn tôi”
một hồn đầy bóng tối
một hồn đầy gió nổi
một hồn đầy hương phai…”
(Phạm Đình Chương – bđd) 

Trần Ngọc Mười Hai
Vẫn nhắn nhủ chính mình
Và bạn hữu khắp nơi
một ý-nguyện nhỏ
rất không thôi.

CHIA SẺ