Cứ Thả Lưới !

        SUY NIỆM TIN MỪNG
CHÚA NHẬT III PHỤC SINH C 13
(Ga.21,1-19)
****

CỨ THẢ LƯỚI !

 000001a11
Đức Giê-su đến, cầm lấy bánh trao cho các ông; rồi cá Người cũng làm như vậy. 1 Bấy giờ, Đức Giê-su lại tỏ mình ra cho các môn đệ ở Biển Hồ Ti-bê-ri-a. Người tỏ mình ra như thế này. 2 Ông Si-môn Phê-rô, ông Tô-ma gọi là Đi-đy-mô, ông Na-tha-na-en người Ca-na miền Ga-li-lê, các người con ông Dê-bê-đê và hai môn đệ khác nữa, tất cả đang ở với nhau. 3 Ông Si-môn Phê-rô nói với các ông: “Tôi đi đánh cá đây.” Các ông đáp: “Chúng tôi cùng đi với anh.” Rồi mọi người ra đi, lên thuyền, nhưng đêm ấy họ không bắt được gì cả.

4 Khi trời đã sáng, Đức Giê-su đứng trên bãi biển, nhưng các môn đệ không nhận ra đó chính  là Đức Giê-su. 5 Người nói với các ông: “Này các chú, không có gì ăn ư? ” Các ông trả lời: “Thưa không.” 6 Người bảo các ông: “Cứ thả lưới xuống bên phải mạn thuyền đi, thì sẽ bắt được cá.” Các ông thả lưới xuống, nhưng không sao kéo lên nổi, vì lưới đầy những cá. 7 Người môn đệ  được Đức Giê-su thương mến nói với ông Phê-rô: “Chúa đó! ” Vừa nghe nói  “Chúa đó! “, ông Si-môn Phê-rô vội khoác áo vào vì đang ở trần, rồi nhảy xuống biển. 8 Các môn đệ khác chèo thuyền vào bờ kéo theo lưới đầy cá, vì các ông không xa bờ lắm, chỉ cách vào khoảng gần một trăm thước.

9 Bước lên bờ, các ông nhìn thấy có sẵn than hồng với cá đặt ở trên, và có cả bánh nữa. 10 Đức Giê-su bảo các ông: “Đem ít cá mới bắt được tới đây! ” 11 Ông Si-môn Phê-rô lên thuyền, rồi kéo lưới vào bờ. Lưới đầy những cá lớn, đếm được một trăm năm mươi ba con. Cá nhiều như vậy mà lưới không bị rách. 12 Đức Giê-su nói: “Anh em đến mà ăn!” Không ai trong các môn đệ dám hỏi  “Ông là ai? “, vì các ông biết rằng đó là Chúa. 13 Đức Giê-su đến, cầm lấy bánh trao cho các ông; rồi cá, Người cũng làm như vậy. 14 Đó là lần thứ ba Đức Giê-su tỏ mình ra cho các môn đệ, sau khi trỗi dậy từ cõi chết.

15 Khi các môn đệ ăn xong, Đức Giê-su hỏi ông Si-môn Phê-rô: “Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có mến Thầy hơn các anh em này không?” Ông đáp: “Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy.” Đức Giê-su nói với ông: “Hãy chăm sóc chiên con của Thầy.” 16 Người lại hỏi: “Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có mến Thầy không? ” Ông đáp: “Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy.” Người nói: “Hãy chăn dắt chiên của Thầy.” 17 Người hỏi lần thứ ba: “Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có yêu mến Thầy không? ” Ông Phê-rô buồn vì Người hỏi tới ba lần: “Anh có yêu mến Thầy không? ” Ông đáp: “Thưa Thầy, Thầy biết rõ mọi sự; Thầy biết con yêu mến Thầy.” Đức Giê-su bảo: “Hãy chăm sóc chiên của Thầy. 18 Thật, Thầy bảo thật cho anh biết: lúc còn trẻ, anh tự mình thắt lưng lấy, và đi đâu tùy ý. Nhưng khi đã về già, anh sẽ phải dang tay ra cho người khác thắt lưng và dẫn anh đến nơi anh chẳng muốn.” 19 Người nói vậy, có ý ám chỉ ông sẽ phải chết cách nào để tôn vinh Thiên Chúa. Thế rồi, Người bảo ông: “Hãy theo Thầy.”
_____________

SUY NIỆM

CỨ THẢ LƯỚI !

Những hình ảnh về truyền giáo

Trên bước đường đi rao giảng Tin Mừng, Chúa Giê-su đặt trọng tâm giáo huấn về sứ mạng Truyền Giáo của Giáo Hội qua nhiều hình ảnh thiết thực trong cuộc sống. Như dụ ngôn “Người gieo giống”, “men trong bột”, “muối”, “ánh sáng”…  Một trong những hình ảnh sống động, rất đặc biệt và mang nhiều ý nghĩa – là hình ảnh “lưới cá”, mà Tin Mừng hôm nay đề cập đến.
Lưới cá là một “nghề”, chứ không phải là thú tiêu khiển kiểu “đàn ca tài tử”. Vì là “nghề”, nó có ảnh hưởng lớn lao đối với mỗi cuộc đời, nhiều khi là sự sống còn của một đời người, có câu “sinh nghề tử nghiệp”. Vì tùy “nghề nghiệp” nó mang lại cho con người hạnh phúc và ý nghĩa cuộc sống khác nhau.

Ai cũng biết, hình ảnh cái lưới là để bắt. Người sống ở ven rừng cũng thường dùng lưới để bắt thú hoang.

Với Pháp Luật, người ta nói về người gian bị bắt là “sa lưới pháp luật”. Với đạo lý con người, kẻ thâm độc cũng có ngày sa lưới Trời để đền tội, người xưa có câu: Thiên võng khôi khôi sơ nhi bất lậu!!! Lưới Trời lồng lộng nhưng một mảy lông cũng khó lọt !

Thả lưới trong Tin Mừng

Có câu chuyện quen thuộc trên Internet sau đây giúp chúng ta suy ngẫm thêm: Cánh cửa không bao giờ khóa

Cô gái mới có 18 tuổi, cô – như hầu hết các thanh niên ngày nay – chán sống chung trong một gia đình nền nếp. Cô chán lối sống khuôn phép của gia đình. Cô muốn rời khỏi gia đình:
– Con không muốn tin ông Trời của ba mẹ. Con mặc kệ, con đi đây!
***
Thế là cô quyết tâm bỏ nhà đi, quyết định lấy thế giới bao la làm nhà mình. Tuy nhiên, chẳng bao lâu, cô bị ruồng bỏ vì không tìm ra việc làm, cô phải làm gái đứng đường, đem thân xác, hình hài mình ta làm thứ để mua bán, đổi chác. Năm tháng cứ thế trôi qua, cha cô qua đời, mẹ cô già đi và cô con gái đó ngày càng sa đọa trong lối sống của mình.
Không còn chút liên lạc nào giữa hai mẹ con trong những năm tháng ấy. Bà mẹ nghe đồn về lối sống của con gái mình, bà đã đi tìm con trong khắp thành phố. Bà đến tìm nhóm cứu trợ với lời thỉnh cầu đơn giản:
– Làm ơn cho tôi chưng tấm hình ở đây!
Đó là tấm hình một bà mẹ tóc muối tiêu, mỉm cười với hàng chữ: “Mẹ vẫn yêu con… Hãy về nhà đi con!”.
Vài tháng lại trôi qua, vẫn không có gì xảy ra. Rồi một ngày, cô gái đến toán cứu trợ nọ để nhận một bữa ăn cứu đói. Cô chẳng buồn chú ý đến những lời giáo huấn, mắt lơ đễnh nhìn những tấm hình và tự hỏi: “Có phải mẹ mình không nhỉ?”.
Cô không còn lòng dạ nào chờ cho hết buổi lễ. Cô đứng lên, ra xem kỹ bức ảnh. Đúng rồi, đúng là mẹ cô và cả những điều bà viết nữa: “Mẹ vẫn yêu con… Hãy về nhà đi con!”.
Đứng trước tấm hình, cô bật khóc.
Lúc đó trời đã tối nhưng bức hình đã làm cô gái xúc động đến mức cô quyết định phải đi bộ về nhà. Về đến nhà trời đã sáng tỏ. Cô sợ hãi khép nép không biết sẽ phải nói ra sao. Khẽ gõ cửa, cô thấy cửa không khoá. Cô nghĩ chắc có trộm vào nhà. Lo lắng cho sự an toàn của mẹ mình, cô gái trẻ chạy vội lên buồng ngủ của bà và thấy bà vẫn đang ngủ yên. Cô đánh thức mẹ mình dậy:
– Mẹ ơi, con đây! Con đây! Con đã về nhà rồi!
Không tin vào đôi mắt mình, bà mẹ lau nước mắt rồi hai mẹ con ôm chầm lấy nhau. Cô gái nói với mẹ:
– Mẹ à, con lo quá. Thấy cửa không khoá, con cứ nghĩ nhà có trộm!
Bà mẹ nhìn con âu yếm:
– Không phải đâu con à! Từ khi con đi, cửa nhà mình chưa bao giờ khoá. Mẹ sợ lúc nào đó con trở về mà mẹ không có ở đây để mở cửa cho con!
Và cô gái lại gục đầu vào lòng mẹ, bật khóc!

Câu chuyện trên là một thí dụ về mạng lưới tình yêu. Người mẹ đi tìm con, treo hình của bà ở nơi mà bà có linh cảm con sẽ đến. Đó là cách bà mẹ này  giăng lưới khắp nơi với mục đích rõ ràng là muốn “bắt” con về để chăm sóc yêu thương, để con được sống một cuộc đời mới.

Cuộc tìm kiếm con gái của bà xem ra thật mong manh, nhưng bà cứ tìm, bà cứ “thả lưới”, và bà đã toại nguyện.

000001a13


Cứ thả lưới !

Ecclesia peregrinans natura sua missionaria est – “Giáo hội lữ hành trên trần thế tự bản chất là truyền giáo, theo chương trình của Thiên Chúa Cha, và xuất phát từ sứ vụ của Chúa Con và Chúa Thánh Thần” (CÔNG ĐỒNG VATICANÔ II, Sắc lênh Ad Gentes (Đến với Muôn Dân) số 2; xem số 5-6 và 9-10; Hiến Chế Tín Lý Lumen Gentium (Ánh Sáng Muôn Dân), số 8; 13; 17; 23; Sắc lệnh Christus Dominus (Chúa Kitô), số 6.)

Ông Si-môn Phê-rô nói với các ông: “Tôi đi đánh cá đây.” Các ông đáp: “Chúng tôi cùng đi với anh.” Rồi mọi người ra đi, lên thuyền, nhưng đêm ấy họ không bắt được gì cả. (Ga.21,3).
Ngày nay, trong xã hội nghèo nản đạo đức, trong thế giới đầy hận thù và mê mệt hưởng thụ, trong nhân sinh tục hóa mất dần những giá trị tinh thần cao quý, việc Truyền Giáo luôn đầy thử thách. Nhưng, “vâng lời Thầy, con thả lưới” (Lc.5,1-11).

Điều quan trọng không phải là kết quả phải theo ý ta, mà là ta được làm theo ý Chúa, được thi hành lệnh truyền của Chúa. Hạnh phúc là được làm theo thánh ý Chúa, còn kết quả là tùy Chúa ban cho. “Tôi trồng, anh Apôlô tưới, nhưng Thiên Chúa mới làm cho lớn lên” (1 Cor 3:6).

Vậy, “Cứ thả lưới”, vì điều đó đẹp lòng Chúa! Vì chúng ta sẽ “chinh phục được nhiều người” về với Tình Yêu Thiên Chúa.

Huyền diệu thay sức mạnh và tình yêu của Thiên Chúa.  

Lm. Antôn NGUYỄN VĂN TIẾNG