Tình Yêu là ơn gọi làm người

 CHÚA NHẬT THƯỜNG NIÊN XI C 16
(Lc.7,36-8,3)

***

 TÌNH YÊU LÀ ƠN GỌI LÀM NGƯỜI

000005phunu1

7/36 Một hôm có một người thuộc nhóm Pha-ri-sêu mời Đức Giê-su dùng bữa với mình. Đức Giê-su đến nhà người Pha-ri-sêu ấy và vào bàn ăn. 37 Bỗng một phụ nữ vốn là người tội lỗi trong thành, biết được Người đang dùng bữa tại nhà ông Pha-ri-sêu, liền đem theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm. 38Chị đứng đằng sau, sát chân Người mà khóc, lấy nước mắt mà tưới ướt chân Người. Chị lấy tóc mình mà lau, rồi hôn chân Người và lấy dầu thơm mà đổ lên.

39Thấy vậy, ông Pha-ri-sêu đã mời Người liền nghĩ bụng rằng: “Nếu quả thật ông này là ngôn sứ, thì hẳn phải biết người đàn bà đang đụng vào mình là ai, là thứ người nào: một người tội lỗi!” 40 Đức Giê-su lên tiếng bảo ông: “Này ông Si-môn, tôi có điều muốn nói với ông!” Ông ấy thưa: “Dạ, xin Thầy cứ nói.” 41Đức Giê-su nói: “Một chủ nợ kia có hai con nợ: một người nợ năm trăm quan tiền, một người năm chục. 42 Vì họ không có gì để trả, nên chủ nợ đã thương tình tha cho cả hai. Vậy trong hai người đó, ai mến chủ nợ hơn?” 43 Ông Si-môn đáp: “Tôi thiết tưởng là người đã được tha nhiều hơn.” Đức Giê-su bảo: “Ông xét đúng lắm.”
 (Lc.7,36-8,3) – [Chúa Nhật 11 Thường Niên C]
__________________

SUY NIỆM

1. Tình yêu là ơn gọi làm người.

Thiên Chúa tạo dựng con người theo hình ảnh Chúa. Mà Thiên Chúa là Tình Yêu (Deus Caritas est), vậy con người là hình ảnh Tình Yêu Thiên Chúa. Người ta cứ dấu này mà nhận biết anh em là môn đệ Thày, là anh em thương yêu nhau” (Ga 13,35)

“Tình yêu là ơn gọi làm người”, vì con người không thể mang con tim bằng đá. Ta sẽ bỏ đi quả tim bằng đá khỏi thân mình các ngươi và sẽ ban tặng các ngươi một quả tim bằng thịt”. (Ê-dê-ki-en 36,26). Càng không thể mang con tim loài dã thú. “Khẩu Phật tâm xà”. “Đồ mãng xà, nòi rắn độc kia! Các người trốn đâu cho khỏi hình phạt hoả ngục?” (Mt 23:33).

“Tình yêu là ơn gọi làm người”. Những bài “Học Làm Người” đều chứa đựng yêu thương, làm người không biết yêu thương thì không thuộc về Thiên Chúa. “Quân bị nguyền rủa kia, đi đi cho khuất mắt Ta mà vào lửa đời đời, nơi dành sẵn cho tên Ác Quỷ và các sứ thần của nó. Vì xưa Ta đói, các ngươi đã không cho ăn; Ta khát, các ngươi đã không cho uống…(Mt.25,41-)

“Tình yêu là ơn gọi làm người”, cũng là “ơn gọi làm con cái Chúa”, vì con cái Chúa thì yêu thương nhau. Anh em chớ mắc nợ nhau điều gì, trừ ra tình thương mến! (Rm 13,8).

Tình yêu cũng là cuộc hành trình Đức Tin, từ một người có cái tâm thiện – “Thiện căn ở tại lòng ta, chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài” (ND), đến một con người có cái tâm trọn vẹn yêu thương Thiên Chúa  “Yêu mến Thiên Chúa hết lòng, hết trí khôn, hết sức lực” (Mc.12,33) đó là cuộc hành trình ngắn nhất, vì tình yêu thu ngắn thời gian và không gian bằng sức mạnh huyền diệu của nó. Như cách nói của dân gian: Yêu nhau tam tứ núi cũng trèo. Ngũ lục sông cũng lội, thất bát cửu thập đèo cũng qua”.

000005phunutoiloi2

2. Bằng cớ của ân huệ Lòng Chúa Thương Xót.

Vì thế, tôi nói cho ông hay: tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều. Còn ai được tha ít thì yêu mến ít.” (Lc.7,47).

Không ai có thể hiểu được chính mình nếu người đó không biết được cội nguồn của mình. Chúng ta nhớ lại câu chuyện về một người lữ khách nhặt được một quả trứng lạ, anh về bỏ quả trứng vào ổ gà ấp chung, khi nở, con vật sống chung với đàn gà con, khi lớn lên nó thấy mình khác lạ trong đàn, nó tìm hiểu và rồi một ngày kia nó biết được rằng nó  không phải là loài gà, nó là dòng giống đại bàng. Nó quyết tâm tập bay để tung hoành trên bầu trời trời cao rộng đúng khả năng giống nòi của nó. Biết được cội nguồn của mình mới cố gắng vươn lên giá trị đích thực của chính mình. Cố gắng vươn lên giá trị đích thực của mình là yêu quý nguồn cội của mình.

Nếu không có “Lòng Chúa Thương Xót”, nếu Chúa Giêsu không đón nhận giọt lệ ăn năn của người phụ nữ tội lỗi này, ánh sáng cuộc đời chị ta hoàn toàn tắt lịm.

Người phụ nữ yêu mến Chúa nhiều, vì được tha nhiều, hẳn nhiên chắc chị ta rất vui khi được Chúa Giêsu bênh vực, sự bênh vực ấy cho phép chị trở về “làm người” đúng với vị trí nhân vị của mình, và, cũng có nghĩa là, chị tìm về nguồn cội của mình, là con cái của Chúa.

3. Vài điểm nổi bật là bài học đáng nhớ từ người phụ nữ trong Tin Mừng hôm nay.

– Chị hiểu và nhận ra chính mình, chị cố vươn lên.

– Chị hiểu và nhận ra tình yêu Thiên Chúa, chị tin tưởng và yêu mến Chúa.

– Chị không hổ thẹn về bản thân trước mấy ông Pha-ri-sêu là một việc làm đáng cảm phục đó cũng là cách  can đảm tuyên xưng Lòng Chúa Thương Xót trước mọi người, đó là sự trưởng thành của Đức Tin từ những sóng gió trong cuộc đời, một cuộc đời ai cũng vương nhiều lầm lỗi nhưng luôn vững tin vào Tình Yêu Thiên Chúa. Đối ngược lại với những kẻ luôn cố gắng che đậy tội lỗi của mình để chứng minh Thiên Chúa chỉ yêu những kẻ thánh thiện như họ. (Mt.23,13-29).

000005phunu3

Lạy Chúa,

Con luôn tin rằng,
Tình Ngài yêu thương con không bờ không bến,
không phải vì con xứng đáng với tình yêu ấy,
mà vì con càng bất xứng Chúa càng yêu…

Như một đứa con bệnh hoạn, tật nguyền…
Chúa càng yêu thương chăm sóc…
để con có sức mạnh vươn,
nhận ra cuộc đời tươi Chúa ban,

Lạy Chúa, xin cho con luôn vững vàng…
mọi lúc, mọi nơi, mọi hoàn cảnh cuộc đời…
con đều thuộc về Chúa,
luôn là con của Chúa.

Không có tình yêu của Chúa, làm sao con có thể làm người.
Không là người, làm sao con có thể là con của Chúa.
Lạy Chúa, xin thương con!
Và, cho con biết đem Tình Yêu của Chúa đến với tha nhân. Amen.

Lm. Antôn NGUYỄN VĂN TIẾNG