Cái thang “không thể di chuyển” của Nhà thờ Mộ Thánh Chúa Giêsu: Tại sao không ai di chuyển nó từ năm 1757?

https://lh5.googleusercontent.com/IIBiKvhLMgEFYVA6nqbay1mqDs7OPPAwcXIprZVMtF6w1--ptrU98SbbfTSuClumqpy4IB94hIeW-x4-oUKNvcB1Nk9l_unsD_0bltK02Wysm7y5qQhrB27CruEHReAG1CRtMt8G
©Aleteia

Daniel Esparza

09 tháng Tám, 2019

Cũng còn được gọi là “status quo ladder,” (cái thang giữ nguyên trạng) nó cùng dưới sự kiểm soát của 6 nhà thờ.

Một cái thang bằng gỗ rất cũ nằm ở mé ngoài cửa sổ bên phải mặt chính điện của Nhà thờ Mộ Thánh Chúa. Người ta gọi nó là “thang không thể di chuyển.” Lần cuối nó được di chuyển ra khỏi mé nhà đó năm 1757. Có người tìm cách lấy trộm nó năm 1981 (người đó ngay lập tức bị cảnh sát Israel bắt). Rồi năm 1997, có người tìm cách giấu nó trong ít tuần lễ, nhưng cuối cùng cái thang được tìm thấy và trả lại vị trí cũ của nó. Cuối cùng, các công nhân tham gia việc bảo tồn và phục chế tháp chuông của nhà thờ phải chuyển nó ra để đặt giàn giáo.

Ngoài chuyện đó ra, cái thang đã ở đó từ giữa thế kỷ 18.

Cũng như hầu hết các nhà thờ ở Đất Thánh, Nhà thờ Mộ Thánh Chúa là một nơi thờ phượng của nhiều nền tảng tuyên xưng Ki-tô giáo khác nhau. Trong thế kỷ 18, dưới triều đại của Quốc vương Thổ Nhĩ Kỳ Osman II, Hiệp ước Status Quo được ký kết. Ngoài việc phân chia Giê-ru-sa-lem thành những khu vực khác nhau, Quốc vương cũng ra chiếu chỉ nói rằng bất cứ ai kiểm soát một khu vực đã được phân chia trong thành, sẽ được quyền kiểm soát nó vô hạn định trong tương lai.

Tuy nhiên, thỏa ước này cũng có một điều khoản đặc biệt: nếu có nhiều nhóm cùng có quyền kiểm soát trên một khu vực nhất định, tất cả họ phải nhất trí đồng ý về bất kỳ một thay đổi nào đối với khu vực, dù là nhỏ. Và dù sắc lệnh này chứng minh là hữu ích để tránh việc áp đặt của một nhóm nào đó đối với các nhóm khác, nó cũng làm khó khăn cho việc bảo tồn một cách xứng đáng đối với một số địa điểm hành hành hương này: nếu tất cả các bên không đồng ý với từng chi tiết nhỏ nhặt nhất thì chẳng có thể làm được điều gì.

Điều này giải thích vì sao cái thang vẫn chưa được di chuyển kể từ đó. Cho đến gần đây, sáu nhà thờ Ki-tô giáo có quyền quản lý Nhà thờ Mộ Thánh, và chẳng ai biết rõ rằng người nào sở hữu mé cửa sổ đặc biệt chỗ đặt cái thang đó. Thậm chí còn hơn thế, chẳng biết ai là người chính thức sở hữu cái thang đó (dù rằng một số người tuyên bố nó thuộc về Giáo hội Tông đồ Armenia).

Rõ ràng, nhiều thế kỷ trôi qua và cái thang đã có một ý nghĩa quan trọng đối với chính nó. Trong chuyến viếng thăm Đất thánh giữa thập niên 1960, Đức Giáo hoàng Phaolo VI hiểu được tại sao cái thang, một biểu tượng của Thỏa ước Status Quo, cũng đã trở thành một bằng chứng đáng buồn cho những chia rẽ giữa người Ki-tô hữu. Giáo hội Công giáo Roma là một trong sáu nhóm phải đưa ra quyết định cho những thay đổi trong Nhà thờ Mộ Thánh, ngài ra sắc chỉ nói rằng không được di chuyển cái thang cho đến khi nào những chia rẽ giữa người Ki-tô hữu chưa được giải quyết. Thật ra, một gia đình Hồi giáo theo lịch sử được trao nhiệm vụ giữ chìa khóa của Nhà thờ Mộ Thánh. Những chìa khóa này được liên tục truyền lại cho thế hệ tiếp nối.

[Nguồn: aleteia]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 12/8/2019]