Bài học từ con rùa | Câu chuyện cuối tuần

Bài học từ con rùa

Có một câu chuyện ngụ ngôn về dòng họ nhà Rùa như thế này :

Một gia đình rùa nọ quyết định tổ chức một cuộc cắm trại. Loài rùa vốn dĩ làm cái gì cũng chậm chạp, phải mất đến bảy năm để chuẩn bị cho chuyến đi. Cuối cùng, gia đình nhà rùa cũng khởi hành, đi tìm một nơi cắm trại thích hợp.

Rốt cuộc, khi chuyến đi kéo dài được hai năm thì chúng tìm được một nơi khá lý tưởng ! Thêm 6 tháng nữa cho việc dọn dẹp, bày biện đồ ăn thức uống và hoàn tất mọi thứ. Chúng đột nhiên phát hiện ra đã để quên muối ở nhà. Tất cả đều đồng tình rằng một chuyến đi cắm trại mà không có muối quả là một thảm cảnh.

Sau một cuộc bàn bạc kỹ lưỡng, chú rùa bé nhất được chọn quay về nhà lấy muối. Mặc dù nhanh nhẹn nhất, chú bé rùa này vẫn kêu ca, khóc lóc, thụt vào vỏ lưỡng lự không muốn cất bước. Nó chỉ đồng ý với một điều kiện : không ai được ăn thứ gì cho đến khi nó quay lại. Tất cả đều đồng ý và chú rùa nhỏ chịu ra đi.

Đã ba năm trôi qua, chú bé rùa vẫn chưa trở lại.

Năm năm, rồi sáu năm…

Đến năm thứ bảy, cụ rùa cao tuổi nhất không chịu nổi cái đói. Cụ muốn được ăn và “khai trương” cái bánh xang-đuých đầu tiên. Ngay vào giây phút đó, chú bé rùa đột nhiên ló đầu ra khỏi bụi cây, la lớn lên:

“Thấy chưa ! Con biết là mọi người không thể chờ được mà. Bây giờ thì con không đi lấy muối nữa”.

Một số trong chúng ta lãng phí thời gian đợi chờ người khác làm những gì mà mình mong đợi. Chúng ta quá hóng chuyện người khác đang làm đến nỗi quên rằng mình chưa làm được gì cho bản thân mình.

MAI NHẬT THI
Biên tập

_____________

Dành cho bạn muốn xem câu chuyện Tiếng Anh (Story in English)

Lesson from the Turtles.

A turtles family decided to go on a picnic. Turtles, naturally slow about things, took seven years to prepare for their outing. Finally the turles familly left home looking for a suitable place for their outing.

During the second year of their journey they found a place ideal for them at last! For about six months they cleaned up the area, unpacked the picnic basket, and completed the arrangements. Then they discovered they had forgotten the salt. A picnic without salt would be a disaster, thay all agreed.

After a lengthy discussion, the youngest turtle was chosen to retrieve the salt from home. Although he was the fastest of the slow moving turtles, the little turtle whined, cried, and wobbed in his shell. He agreed to go on one condition: that no one would eat until he returned. The family consented and the little turtle left.

Three years passed and the little turtle had not returned.

Five years…

Six years…

Then on seventh years of his absence, the oldest turtle could no longer contain his hunger. He announced that he was going to eat and begun to unwrap a sandwich. At that point the little turtle suddenly popped out from behind a tree shouting,

“SEE ! I knew you wouldn’t wait. Now I am not going to go get the salt”.

Some of us waste out time waiting for people to live up to our expectations. We are so concerned about what others are doing that we don’t do anything ourselves.