Đâu là con đường sống ? | Hương Thơm Ngày Mới | 03.09.2020

Trà Đá Đường

Câu chuyện

CON ĐƯỜNG SỐNG

Có một Thiền Viện nằm yên tĩnh bên một dòng suối dưới chân núi. Một ngày nọ một cơn giông bão dữ dội phá tan sự bình an vùng đất tiên cảnh này và trút xuống nơi đây những cơn mưa lớn chưa từng thấy tạo nên lũ lụt cuốn trôi nhiều thứ nơi đây, trong đó có một số nhà dân lưa thưa sống quanh thiền viện và nhiều cây cối gãy đổ.

Vị Thiền Sư Trưởng cho các đồ đệ di dời đồ đạc trong thiền viện đến nơi an toàn và xem xét những chỗ nào yếu ớt cần sửa chữa để chống đỡ những đợt mưa gió đến.

Khi cơn giông bão đã lắng dịu, vị Thiền Sư bảo những đệ tử cùng ra bên ngoài nhìn cảnh vật đang diễn ra.

Ảnh minh họa

Dòng nước lũ vẫn còn cuồn cuộn chảy mang theo nhiều thứ đồ vật và những con thú đang mắc kẹt giữa dòng nước.

Những con thú tội nghiệp đang run và nhìn quanh với đôi mắt sợ hãi.

Nhiều đệ tử của vị Thiền Sư mang theo bánh và nhiều thức ăn khác ném ra cho các con vật, họ nghĩ chúng đang rất đói.

Nhưng, những con vật không hề quan tâm đến thức ăn. Chúng luôn nhìn quanh, chúng di chuyển và chọn một cách thế mới ngay khi có thể để thuận lợi hơn cho chúng thoát thân.

Vị Thiền Sư nhìn các đệ tử đang chăm chú theo dõi các con vật, ông thông thả nói:

– Các con có biết điều gì quan trọng nhất đối với các con vật lúc này không ? Đó là con đường sống.

_______________

Hương thơm…

Cuộc đời lắm lúc như dòng nước lũ cuốn trôi mọi thứ, vật chất và mạng sống.

“Ăn để sống”, nhưng con đường sống không phải chỉ là miếng ăn, mà lắm khi, “miếng ăn” còn tạo nên dòng nước lũ chiến tranh và bạo lực cuốn trôi tất cả.

Người xưa nói:

Sơn thủy tương liên
Lý tưởng tương thông
Văn hóa tương đồng
Vận mệnh tương quan.

Nhưng, hãy nhìn thực trạng thế giới, có biết bao quốc gia “núi liền núi, sông liền sông” đấy, mà chiến tranh bờ cõi, xương thành núi, máu thành sông, chua xót biết bao. Xương máu thông nhau thì có chứ “lý tưởng tương thông” có thấy gì đâu ?!

Hãy nhìn thực trạng thế giới, có biết bao quốc gia “văn hóa tương đồng” đấy… cùng khói hương nghi ngút hướng về thần thánh, cùng  khấn vái tiền nhân hộ phù an cư lạc nghiệp, cùng quý trọng những giá trị thiêng liêng, cùng tiếng kinh tiếng mõ… Thế mà nước này thì bành trướng bờ cõi bao la, nước kia thì ngày một teo tóp co cụm lại. Đã vậy mà có bình an đâu, vẫn trong sợ hãi… ngẫm nghĩ ra thì thấy vận mệnh thương tang chứ vận mệnh tương quan gì ?

Cũng vì miếng ăn cả. Là cá lớn nuốt cá bé…

Đâu là con đường sống ?

“Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, mà còn nhờ mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra.” (Mt.4,4).

Ai khám phá ra được con đường này, chắc chắn không thể nào từ bỏ.

“Thầy ban cho các con điều răn mới, là các con hãy yêu thương nhau, như Thầy đã yêu thương các con”. (Ga 13, 34)

Con đường ấy chính là Đức Giê-su Ki-tô. Con đường Tình Thương cho cả thế giới.

“Thầy là đường, là sự thật và là sự sống” (Ga 14,6)

Đó là sự chọn lựa dứt khoát và không thể khác được.

” Thế là họ đưa thuyền vào bờ, rồi bỏ hết mọi sự mà theo Người. (Lc 5, 1-11)

Trà Đá Đường
HƯƠNG THƠM NGÀY MỚI 03.09.2020

____________________

NGỌN ĐÈN SOI
Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước, ánh sáng chỉ đường con đi (Tv 119,105)

Bỏ hết mọi sự mà theo Người
(03.9.2020 – Thứ Năm Tuần 22 Thường niên)

Một hôm, đám đông chen lấn nhau đến sát bên Đức Giêsu để nghe lời Thiên Chúa, mà Người thì đang đứng bên bờ hồ Ghennêxarét. Người thấy hai chiếc thuyền đậu dọc bờ hồ, còn những người đánh cá thì đã ra khỏi thuyền và đang giặt lưới. Ðức Giêsu xuống một chiếc thuyền, thuyền đó của ông Simon, và Người xin ông chèo thuyền ra xa bờ một chút. Rồi Người ngồi xuống, và từ trên thuyền Người giảng dạy đám đông. Giảng xong, Người bảo ông Simon: “Chèo ra chỗ nước sâu mà thả lưới bắt cá.” Ông Simon đáp: “Thưa Thầy, chúng tôi đã vất vả suốt đêm mà không bắt được gì cả. Nhưng dựa vào lời Thầy, tôi sẽ thả lưới.” Họ đã làm như vậy, và bắt được rất nhiều cá, đến nỗi hầu như rách cả lưới. Họ Làm hiệu cho các bạn chài trên chiếc thuyền kia đến giúp. Những người này tới, và họ đã đổ lên được hai thuyền đầy cá, đến gần chìm. Thấy vậy, ông Simon Phêrô sấp mặt dưới chân Ðức Giêsu và nói: “Lạy Chúa, xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi!” Quả vậy, thấy mẻ cá vừa bắt được, ông Simon và tất cả những người có mặt ở đó với ông đều kinh ngạc. Cả hai người con ông Dêbêđê, là Giacôbê và Gioan, bạn chài với ông Simon, cũng kinh ngạc như vậy. Bấy giờ Ðức Giêsu bảo ông Simon: “Ðừng sợ, từ nay anh sẽ bắt người như bắt cá.” Thế là họ đưa thuyền vào bờ, rồi bỏ hết mọi sự mà theo Người. (Lc 5, 1-11)