Một không gian tĩnh lặng cho tâm hồn | NVT

SUY NIỆM TIN MỪNG
CHÚA NHẬT II MÙA VỌNG A  
(Mt.3,1-12)
***

 MỘT KHÔNG GIAN TĨNH LẶNG CHO TÂM HỒN

1 Hồi ấy, ông Gio-an Tẩy Giả đến rao giảng trong hoang địa miền Giu-đê rằng: 2 “Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần.” 3 Ông chính là người đã được ngôn sứ I-sa-ia nói tới: Có tiếng người hô trong hoang địa: Hãy dọn sẵn con đường cho Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để người đi.

4 Ông Gio-an mặc áo lông lạc đà, thắc lưng bằng dây da, lấy châu chấu và mật ong rừng làm thức ăn. 5 Bấy giờ, người ta từ Giê-ru-sa-lem và khắp miền Giu-dê, cùng khắp vùng ven sông Gio-đan kéo đến với ông. 6 Họ thú tội, và ông làm phép rửa cho họ trong sông Gio-đan. 7 Thấy nhiều người thuộc phái Pha-ri-sêu và phái Xa-đốc đến chịu phép rửa, ông nói với họ rằng: “Nòi rắn độc kia, ai đã chỉ cho các anh cách trốn cơn thịnh nộ của Thiên Chúa sắp giáng xuống vậy? 8 Các anh hãy sinh hoa quả để chứng tỏ lòng sám hối. 9 Đừng tưởng có thể bảo mình rằng: “Chúng ta đã có tổ phụ Áp-ra-ham.” Vì, tôi nói cho các anh hay, Thiên Chúa có thể làm cho những hòn đá này trở nên con cháu ông Áp-ra-ham. 10 Cái rìu đã đặt sát gốc cây: bất cứ cây nào không sinh quả tốt đều bị chặt đi và quăng vào lửa. 11 Tôi, tôi làm phép rửa cho các anh trong nước để giục lòng các anh sám hối. Còn Đấng đến sau tôi thì quyền thế hơn tôi, tôi không đáng xách dép cho Người. Người sẽ làm phép rửa cho các anh trong Thánh Thần và lửa. 12 Tay Người cầm nia, Người sẽ rê sạch lúa trong sân: thóc mẩy thì thu vào kho lẫm, còn thóc lép thì bỏ vào lửa không hề tắt mà đốt đi.”
______________

MỘT KHÔNG GIAN TĨNH LẶNG TÂM HỒN     

1. Tiếng lòng…

Có bao giờ bạn sống trong sa mạc chưa ?

Có thể là chưa. Nhưng những thông tin về sa mạc chắc bạn đã biết nhiều. Nơi đó thiếu thốn phương tiện sống, thời tiết khắc nghiệt, mênh mông và hoang vắng…

Có bao giờ bạn thấy mình cô đơn chưa ?

Chắc là có. Mức độ có thể khác nhau, nhưng, chắc đã hơn một lần bạn thấy mình rất lẻ loi. Sống giữa bao người, hay giữa thành đô nhộn nhịp, mà ta vẫn thấy hoang vắng lạ thường, ta cảm thấy mình rất cô đơn…

Có bao giờ bạn thấy một người tự tử không ?

Chắc là có. Thật xót xa cho thân phận một con người ! 

Đã bao giờ bạn tiếp xúc, hay nghe một người trước khi tự tử tâm sự không ?

Nếu không, bạn cũng có thể hình dung được tâm trạng của họ. Một tâm hồn rất lạc lỏng bơ bơ, không còn điểm tựa.

Bạn có bao giờ tiếp xúc với những người đang đắm chìm trong những cuộc vui đen tối không ?

Chắc là nhiều. Ngày nay nhiều người cảm thấy hạnh phúc chỉ là sự thụ hưởng phàm tục, hạnh phúc cao cả chỉ là viễn ảnh mơ hồ…

Bạn có lần nào gần gũi với những người đang lún sâu vào tội ác ?

Chắc khó tránh khỏi. Xem ra họ bình thản khi nhúng tay vào tội ác một cách lạ lùng !

Bạn có dịp nào nhận ra một người lòng rất độc địa mà bề ngoài rất đạo đức không ?

Chắc là ít. Bởi hạng người như vậy rất khó khám phá ra được, bởi “nhận diện” một người thì dễ, mà “nhận ra cái tâm” của người thì vô cùng khó. 

Từ đó, ta rút ra những bài học gì ?

Dù ta nhìn lại chính mình, hay nhìn sang người khác… ta đều thấy  một không gian tĩnh lặng cho tâm hồnrất cần cho con người, hay nói một cách khác, nó không thề thiếu cho con người vươn lên.

2. Một không gian tĩnh lặng cho tâm hồn

Ngày nay, người ta bắt loa phóng thanh ở mọi ngõ ngách từ thành phố đến thôn quê. Ngày nay truyền hình nhiều kênh phát đi 24/24 từ nhiều nơi xa xăm trên thế giới. Ngày nay, báo chí sách vở nội dung đầy hình ảnh  hấp dẫn được in nhiều màu sắc bắt mắt tràn ngập khắp nơi. Ngày nay Internet mang đến đủ thứ kiến thức đông tây kim cổ. Ngày nay ra đường đủ thứ Pa-nô, quảng cáo, lớn nhỏ đủ cỡ và mang nội dung đủ mọi thứ trên đời, từ phá thai, cho đến làm đẹp, từ giầy dép cho đến kim cương đá quý, thượng vàng hạ cám. Ngày nay điện thoại di động phổ biến đến mức hầu như mọi lúc, mọi nơi, mọi người đều có thể liên lạc nhau dễ dàng…Không muốn nghe cũng phải nghe, không muốn thấy cũng phải thấy, không muốn suy nghĩ cũng khó mà loại đi những thứ dồn dập nhồi sọ con người…

Thế sự ồn ào biết bao…nên mất dần một không gian tĩnh lặng cho tâm hồn”.

Không có “một không gian tĩnh lặng cho tâm hồn” nên con người thiếu đi chiều sâu nội tâm, tâm hồn con người dần dần nông cạn…

Tâm hồn nông cạn như dòng sông không thông chảy, rác rưởi ô tạp cứ tấp vào, đọng lại, bồi đắp, ung thối…

“Tưởng giếng sâu tôi nối sợi dây dài, ai ngờ giếng cạn tôi tiếc hoài sợi dây” (Ca dao).

Tâm hồn nông cạn khó có thể được nghe tiếng nói lương tri. Khó nhận được ánh sáng chân lý. Thiếu điều kiện để những điều thiện hảo được nẩy mầm…

Có thể thấy cuộc sống xã hội hôm nay. Nhiều bác sĩ, lương y, hành nghề bừa bãi, “chết sống mặc bây, tiền thầy bỏ túi”. Nhiều ca sĩ, nghệ sĩ, làm mọi việc để được nổi tiếng trở thành sao, rồi thành thứ sao xẹt lung tung, xẹt đâu thì xẹt, ăn nói thật “sốc”, làm nhiều việc quái gỡ không giống ai, bôi nhọ danh dự nghề nghiệp, là người công chúng mà gieo ảnh hưởng tồi bại cho biết bao người, nhất là giới trẻ, tuổi teens. Ở học đường thì nhiều học sinh ăn nói và ứng xử với bạn bè như xã hội đen. Ở giới triều đình, quan lại, thì lắm ông to bà lớn tham nhũng, ô dù, vây cánh thủ lợi. Thậm chí giới tu hành nhiều thầy tu bỏ tiền tỷ trong ngân hàng mà bề ngoài vẫn khoác áo nhà tu chu chu chăm chắm trông thật nghèo nàn và đáng kính…

Ôi… “Đạo đức ngày nay đã hỏng rồi. Mười người tu luyện chín người thôi…” (nhái thơ TX).

Và, cứ thế, “đời người chỉ một lần”, cứ tận hưởng cho đã, công đâu tính chuyện trên trời , hơi đâu lo chuyện mộng tưởng xa vời…

Gõ nhịp lấy, đọc câu «Tương Tiến Tửu»
« Quân bất kiến Hoàng Hà chi thủy thiên thượng lai, bôn lưu đáo hải bất phục hồi » (CBQ).

(Bạn chưa thấy nước sông Hoàng Hà, từ trời xuống chảy tuôn xuống biển không hề quay lui. Ý nói đời sống, thời gian một đi không trở lại. Câu đầu của bài Tương Tiến Tửu).

3. Tiếng chuông nào vọng lại…

Có tiếng người hô trong hoang địa: Hãy dọn sẵn con đường cho Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để người đi.(Mt.3,1-12).

Có những tiếng chuông đã thức tỉnh một linh hồn…

Trong thần thoại Hy Lạp có câu chuyện “Câu đố của Sphinx” đáng được ta suy ngẫm.

Người trong thành Thèbes đắc tội với thần linh. Thần linh phẫn nộ, cho một nữ quái tên Sphinx xuống trần, trên mình ả có một đôi cánh, nửa thân trên là một mỹ nhân, nửa thân dưới là mình sư tử. Ả đặt câu đố cho những người đi đường trong thành Thèbes.

“Con gì sáng đi bằng 4 chân, trưa đi bằng 2 chân, tối đi bằng 3 chân ? Trong tất cả các sinh vật, đây là loài sinh vật duy nhất bước đi với số lượng chân khác nhau. Lúc chân nhiều nhất, chính là lúc tốc độ và sức mạnh kém nhất”.

Trước câu đố bí ẩn này, người qua đường chẳng ai đoán ra được, thế là tất cả đều bị nữ quái ăn thịt. Từ đó, người trong thành Thèbes rơi vào trạnh thái hoang mang lo sợ, để rồi họ thề rằng ai giải được câu đố này, người đó sẽ trở thành vua Thèbes.

Chính ngay lúc này, có một chàng trai trẻ thông minh dũng cảm tên Oedipus giải được câu đố, chàng nói: “Đấy là con người ! Vào buổi sáng trong đời, con người là đứa trẻ yếu đuối, nó bò bằng hai chân và hai tay. Vào buổi trưa trong đời, con người trở nên khỏe mạnh, bước đi bằng hai chân. Đến tuổi già, khi gần đất xa trời, con người cần được dìu đắt, thế nên chống gậy, xem như một cái chân thứ ba”.

Sphinx biết câu đố của ả bị đoán trúng nên nhảy từ ngọn núi cao sừng sững xuống chết tươi, còn Oedipus được dân thành Thèbes đưa lên làm vua.

“Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần.” (Mt.3,2).

Cần có “một không gian tĩnh lặng cho tâm hồn” để ta lắng nghe tiếng lòng mình.

Tiếng chuông thức tỉnh hồn ta…

Ánh sáng Lời Chúa soi rọi mọi ngõ ngách trong tâm hồn ta.

Tiếng Chúa nói với ta trong không gian tĩnh lặng thiêng liêng, để ta biết gạn lọc đục – trong, đúng – sai, thiện – ác, thật – giả, trong đời mình, với lời kinh sám hối.

Để ta đón tiếp Chúa ngự vào ta, hang đá đơn sơ đong đầy tình yêu chân thật dành trọn cho Con Thiên Chúa, Đấng Cứu Thế, Đấng Giáng Sinh vì ta. 

LỜI NGUYỆN

Dù trong đêm vắng lặng
Hay giữa phố ồn ào
Hay giữa đời lao xao
Trong dòng đời ngọt đắng…

Bước chân đời mưa nắng
Khung trời nào  lạnh căm
Giọt lệ nào âm thầm
Phút giây nào gục ngã…

Nỗi chờ nào hóa đá
Còn tình Chúa bao la
Hạnh phúc sẽ chan hòa
Mùa Hồng Ân Chúa đến.

Amen

Lm. Antôn NGUYỄN VĂN TIẾNG